HÌNH ẢNH CUỐI NĂM HỘI NGỘ BẠN BÈ

Hội ngộ trong quán Ruốc của anh Mường Mán, Phú Nhuận

Từ trái sang: Trương Đình Tuấn, Huỳnh Thy, Hạnh Duyên 

Con gái rượu Như Trân, Dami, Thuận Nghĩa, Từ Linh Nguyên, bạn của Từ Linh Nguyên

Như Trân, Dung SG

Với rạ rơm dưới chân núi Voi Bình Tuy

Nghé Ọ Nghé ơi!

Nhậu với Dami ở Gò Vấp

Với ca sĩ Phương Dung trong quán cafe Mộc Nguyên Thủ Đức

" Nhạn Trắng Gò Công" 

Ca sĩ quên lời nhạc phải nhờ laptop nhắc...

MẮT SÀI GÒN

Lạc đường trong đôi mắt ai
Lơ ngơ vướng sợi tóc mai Sài Gòn
Này môi chưa biết màu son
Biết không tháng chạp vẫn còn mưa giăng

Khẩu trang che nửa khuôn rằm
Chỉ còn đôi mắt dùng dằng tứ phương
Một con gửi mộng bên đường
Một con khoe sắc phố phường vào xuân

Bên cầu Khánh Hội tần ngần
Nụ tầm xuân biếc thất thần bên song

CÁNH ĐỒNG XA

 

    Ruộng nhà Tí ở đường số 6 có hai thửa, một thửa nằm bên thân tay trái đường lên núi Voi, còn thửa kia nằm bên thân tay phải sát chân núi ba mẹ thường gọi là "ruộng mới". Vì là đất mới khai hoang nên xung quanh ruộng nào cỏ le, nào cây dầu non đua nhau chen chúc mọc. Đây là nơi tha hồ cho Tí rong chơi mỗi lần dắt bò cho ba cày bừa.

    Mưa đầu mùa xuống đã thấm đất, Sau khi gieo tỉa bắp, đậu, khoai mì xong là ba vác cuốc lên ruộng dắt theo Tí và hai mẹ con bò cái. Lần đầu tiên theo ba lên ruộng, ngang cầu bắc tạm qua suối là cái ống cống sắt cong vòng, Tí không dám đi lên cầu. Nó một tay cầm roi còn một tay bám xuống mấy gờ trơn lu của mặt cống  mà bò từ từ. Ba đi trước biểu đứng dậy ba dắt qua mà nó sợ sệt lắc đầu- Eo ơi cái suối chi mà rộng và sâu hút thế kia...Phần thì sợ, phần thì chắc để chứng tỏ với cu Bi, cu Tùng bạn chăn bò là mình dư sức qua cầu, con bé cứ lồm cồm bò trên cái cầu bập bềnh từ đầu này sang đầu kia. Hai mẹ con bò cái thì khôn lắm, không dám đi trên cầu mà đi vòng xuống dưới suối. Gặp bữa mưa nhiều nước suối dâng cao chảy xiết chúng nó bơi qua ngon ơ.

    Bò mẹ có bộ lông vàng óng mướt luôn sạch bóng. Nhà không có bò đực nên bò mẹ đảm trách việc cày bừa, chỉ một mình thôi bò mẹ kéo cày đi băng băng. Mấy lúc này là lúc Tí rảnh rỗi mắt để lùng nào dế nào cào cào dọc theo bờ ruộng. Ở  ruộng mới thấy núi Voi to thật, cái dáng nằm chình ình của núi năm này qua tháng nọ bao giờ cũng gợi tò mò trong nó. Trên đó thế nào mà không có mấy ông Tiên bà Tiên như chuyện cổ tích mẹ thường kể, rồi nào là hang động kỳ dị như trong mấy trang truyện nó thường đọc lóm tủ sách của ba. Trên đó thế nào mà không có cảnh non bồng nước nhược như trong phim Tây Du ký trong cái ti vi chiếu phim màu của bác Ánh bạn của ba, lần đầu mang từ Sài Gòn về chiếu bán vé trong sân trường, người ta chen lấn nhau đi coi còn đông hơn bữa có phim màn ảnh rộng của đoàn chiếu phim lưu động huyện về.

    Nó thường chiêm ngưỡng ngọn núi rồi vẽ vời bao chuyện trên trời dưới đất như thế. Cảnh núi non đồng ruộng  dìu dịu mỗi khi chiều xuống, khói đốt đồng mơ màng như không muốn tan trên sườn núi xanh thẳm. Mùi thơm đất mưa đầu mùa, mùi cỏ khô hăng hăng. Tiếng bò nghé gọi bầy. Ấy là lúc mọi người trên đồng thu vén cuốc cày để về nhà.

     Có nhiều lần bò mẹ dở chứng tuôn chạy theo bò người ta, con nghé con cũng cong đuôi chạy theo mẹ. Tí hơ hải chạy theo không kịp, sợ mất bò nó cầm roi cúi gập người mà khóc thét lên. Đó chỉ là buổi ban đầu thôi, những lần sau nó không còn sợ nữa vì mẹ con bò cái có bỏ chạy trước xa đến đâu cũng tìm được đường về nhà. Mỗi lần như thế nó dơ roi nhịp hăm mẹ con bò trước cổng chuồng:

    -Nè nè lần sau không được thế nữa nhé, phải chờ tao về một lượt nhé!

      Bò mẹ lừ lừ mắt nhìn ra, nghé con dúi mõm vào tay Tí như xin lỗi...

     Trưa nọ đi học về Tí thấy chuồng bò trống trơn, chạy vào nhà hỏi mẹ thì mẹ nói đã bán cho ông Hùng Tranh. Ông ấy hứa sẽ mua về nuôi, nên mẹ mới đồng ý bán với tâm trạng hơi bất an, nhưng vì thương các con đi chăn bò cực khổ sợ ảnh hưởng việc học, nên đành bán thôi, chứ lòng cũng buồn lắm..  

      Nó chạy vội ra lại chuồng , ngẩn ngơ đứng nhìn máng ăn của bò, mắt buồn rười rượi, một lúc lâu thì thờ thẩn bước ra khỏi chuồng bò, đưa tay quyệt nước mắt , mẹ thấy thương quá dỗ dành: -Thôi nín đi để mẹ chở con xuống nhà ông Hùng thăm mẹ con bò nghe!

  ..... Con bò cái bị cột vào dưới cây xoài trước sân nhà người ta lạ hoắc. Tí tụt nhanh xuống xe chạy đến vuốt ve bò mẹ, còn bò con thì đã bị ra thịt để trong cái nong. Hai mẹ con bất động đứng nhìn cái nong mà xót xa...trong lòng mẹ dấy lên nỗi hối hận và tức giận ông buôn bò đã lừa mình, ông hứa chắc chắn là đem về nuôi mà? Thật nhẫn tâm quá...

       Đôi mắt bò mẹ thường ngày cứ lừ lừ làm như ta đây đã già lắm không thèm chơi với con nít bỗng nhiên hiền và buồn thắt ruột! Bò cái chớp chớp mắt và dòng nước mắt chảy ra chạy dài xuống hõm má nhăn nheo của nó. Nước mắt bò mẹ chảy bao  nhiêu thì nước mắt của hai mẹ con cũng chảy bấy nhiêu. Thương quá bò ơi....

       Có những đêm đang ngủ ngon Tí ngồi dậy khóc hu hu, làm mẹ không biết chuyện gì, hoảng hốt hỏi- Sao con khóc? Nó thút thít nói nhớ bò con. Làm ba me cũng thao thức không ngủ được .     

       Mỗi lần ra đứng nhìn cái chuồng trống không, Tí nghe có tiếng um bò của con bò mẹ ngân lên trên cánh đồng xa.

   

YÊU NỮ

về đâu mình hạc xương mai

hiên lòng úa nắng e hoài nhớ thôi

cho em thơ cạn kiệt rồi

ta còn xác lá nửa vời phân thân

xanh bao nhiêu mới bội phần

vàng bao nhiêu mới đủ ngần nớ yêu

choàng qua tháng chạp mỹ miều

run như thần tử chạm chiều eo cong

biết đâu là bến long đong

cứ trôi về yễu điệu dòng sông thương

đồi non trăng nhú xứ mường

tóc vờn che miếng môi hường rưng rưng

MÙA YÊU MỊ

 

ngày cỏ xanh sân trường con gái

bỗng nhiên mà ngợp nắng lạ đời

đừng cau mặt cho lòng anh nỗi gió

hãy tuẩy tung đôi vạt áo nguyên xuân

anh có sẵn đôi vần thơ chưa sây xát

từ thâm căn cố đế vốn si tình

bỗng thèm giang hồ vì mắt liếc điêu linh

thèm viễn xứ từ trầm hương tơ tóc

em nào biết đâu ngày huyền diệu

vết đau thơm môi mắt dỗ dành

cắn vào nhau hồng dấu tháng giêng

mùa yêu mị em học trò con gái

ĐÊM MƯỜNG MÁN

  

đêm rừng men dậy quỳnh hương

sân ga xếp vó chờ thương gió về

chân ngày mỏi gót u mê

ngó em ngắt lá bồ đề thả rơi

ấu thơ chảy xiết dòng đời

trốn tìm nhau để lỡ thời thiên thanh

đừng em chớp mắt tinh anh

điêu ngoa đổ rượu đỏ vành môi yêu

cầm như bèo bọt lêu bêu

giang hồ cạn chén sắc chiều bặt tăm

đoạn tình đá núi lạnh căm

ba mươi năm một vầng trăng hững hờ             

quá giang diệu khúc mơ hồ

dòng sông cổ độ bơ phờ chảy qua

THÁNG GIÊNG NON

nhỏ ạ, hồn ta đương tháng giêng
vàng bay ngõ nắng dấu chim chuyền
đồi núi choàng vai nhau vời vợi
khóe nhìn rưng giọt mực tươi nguyên
làn thu thủy hồ đầy ngây dại
nụ nhỏ cười tươi vết tháng ngày
sợi tóc mai bẫy tình khốn đốn
sa chân ta ngã giấc đêm rằm
nhỏ ạ, mùa còn thêu hoa gấm
lòng còn lận đận tháng giêng non

CUỐI NĂM

 

ngồi xua bóng, bóng không đi

thì thôi mây nước lỗi ghì phiêu linh

sông xưa về lại tạ tình

xanh chung một nhánh với mình, nông sâu

buồn vui sóng vỗ chân cầu

mỗi ngày qua mỗi chuyến tàu ly thân

Du Lịch Nha Trang


trên đường ra đảo



dưới chân giáo đường


trên lề đường Trần Phú



biển đẹp hén anh...




trưởng nam với bạn



út nam với bạn



ba cha con ba góc...suy tư 

RƯỢU, THƠ VÀ EM

 


xa xa nguồn cội bơ phờ

trần gian mấy bước cõi bờ rong chơi

gần gần nhung lụa tả tơi

bình khô cạn với chỗ ngồi trống không




         
          chỉ là mấy giọt long đong

mai thành lệ nhỏ khóc ròng ấu thơ

chỉ là mấy giọt lơ ngơ

chon von về gõ lơ mơ luân hồi


 



         u huyền nhân ảnh im hơi

tím phương thủy cúc cuối trời chiêm bao

gieo chi dòng chảy tơ đào

bội tình chi để hồng hào xiêm y










CHƯA ĐẾN NỖI...

 

Cũng chưa đến nỗi te tua

Sợi dài sợi vắn se sua với mình

Đang mưa bỗng nắng thình lình

Cao bay xa chạy ngoái tình bóng mây

Cũng chưa đến nỗi trậm trầy

Bóng chim tăm cá phây phây cuối trời

Ngày chưa má phấn son môi

Bày ra le lói với đời cho vui

MƯA SAY

 

tiếng đàn

rơi điệu mê ly

say rồi em tiếng thầm thì

cỏ cây

mưa bay 


hạt bụi

mưa say

hạt nào vừa tới bến ngày

hạnh duyên

mưa chưa giũ sạch lụy phiền thì râu dế cứ vễnh triền cỏ lau

say rồi em

đến ngày sau

tiếng đàn dột

mướt xanh tàu lá im

THÁNG MƯỜI HAI

 

Thơ từ tuột dốc bờ vai

Cổ lai nắng tháng mười hai hẹn gì

Tâm tình vọng động đôi khi

Chờ nhau chỉ chút nhu mì đó thôi

Mười hai tháng rớt lưng đồi

Hẹn gì em lạnh trắng lời heo may?

BÀI THƠ HỒI MỚI IU

 

MẮT LÁ




Về đi, cho phố đổ mưa

Cho nhành phượng đỏ nở trưa một mình

Chút gì xanh vẫn cứ xanh

Hút sâu giếng mắt thập thành khổ đau

Ngu ngơ lạc bước tình nhau

Hồ thu thủy biếc phai màu sắc không


Ngày hồng hoang cũ trôi sông

Kìa trăng trắng lạnh buốt dòng chiêm bao

Mưa hay nắng cũng lời chào

Điệu đàng nhún nhảy ra ngoài tầm tay

Về đi, nhen nhúm cơn say

Nheo con mắt lá lưu đày ái ân

QUA CHIỀU NHỚ NHAU

 

Qua chiều giẫm một mùa trăng

Xanh im tứ phía bủa giăng linh hồn

Nghèo rơi sợi nắng cô đơn

Quên nhau đi hỡi tiếng đờn liêu trai

Khép đi tháng rộng năm dài

Hồ ly cúi mặt giấu đài trang. Mưa

Người về ngang đó hay chưa

Trắng trong cổ tích áo vừa rong rêu

Mai vàng mắt núi đăm chiêu

Có khi ta bước qua chiều nhớ nhau

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12  Sau»