Với Ngô hữu Đoàn qua bài thơ:
NHẬU CÁI LẪU BÒ
chiều nay thôi hết hẹn hò
rủ nhau kiếm cái lẩu bò nhậu chơi
loanh quanh cho mệt cõi đời
trăm năm như thể nước trôi qua cầu
nếu may sống đến bạc đầu
âu thì cũng thế gì đâu mơ màng
sống cùng hoa cỏ hân hoan
chức quyền danh vọng mưu toan mặc người
(Ngô Hữu Đoàn)
Vốn là một kẻ phàm phu nên tôi có tật ham ăn hố uống,mới vừa đọc đề tựa"Nhậu cái lẩu bò"đã vội dán mắt vào ngay.Nếu tôi là người không khoái nhậu,cũng phải theo lời rủ rê của NHĐ bởi cái đề tựa này nghe nó hơi là lạ.
chiều nay thôi hết hẹn hò
rủ nhau kiếm cái lẩu bò nhậu chơi
"nhậu chơi"của NHĐ để ở đây hay quá ! Chắc là không có hai chữ nào có thể thay thế được,thích thú với cái"nhậu chơi"này tôi vui vẻ cụng ly với NHĐ.Mới uống xong có nửa ly đầu , thi sĩ họ Ngô đã vào thẳng đề ngay:
loanh quanh cho mệt cõi đời
trăm năm như thể nước trôi qua cầu
Lòng tôi chùng xuống theo 2 câu thơ trên,vừa mới nói "chơi"đó NHĐ đã tiếp lời nói"thật".
Có phải NHĐ vừa lên tiếng nói phát từ tâm thức cô đơn thường hiện hữu trong người hằng vọc chơi con chữ?
Như NHĐ, tôi cũng có nhiều lần thấy mệt khi bươn bả mãi trên đường đời vô tận.
Nhiều lần dừng bước trên cầu nhìn dòng nước trôi, tôi nghĩ đời người cũng như dòng nước dưới kia thôi.
nếu may sống đến bạc đầu
âu thì cũng thế gì đâu mơ màng
Bất giác tôi đưa tay lên vuốt vuốt tóc râu mình.Ừ,mới đây mà ta sắp già rồi!NHĐ chêm vào chữ"may"ở đây nghe nó thêm xót xa cho kiếp người quá!Nhưng tôi nghĩ 4 câu của khổ giữa trên không phải gói tâm trạng của một kẻ bi quan mà ngược lại.Vì ta càng yêu đời càng giận đời sao quá ngắn!Và tôi càng hồi xuân thêm nhờ 2 câu kết:
sống cùng cây cỏ hân hoan
chức quyền danh vọng mưu toan mặc người
Rốt cuộc chàng thi sĩ của chúng ta quay về sống hân hoan cùng cây cỏ.
Chàng chỉ tạm lánh xa bụi bặm phố phường trong chốc lát thôi,lánh vào miền đất chỉ có ở trong thơ.
Và ngoài kia cảnh đời vẫn tiếp diễn và đợi những chân bước lại loanh quanh...
Trương Đình Tuấn
Đồng Xoài 15/04/08