HAY LÀ MÌNH ĐỪNG HẸN

By Trương Đình Tuấn


Lang thang chiều phố cũ


Mình hẹn nhau chỗ nào

Lá me bay vời vợi

Sài Gòn loáng thoáng mưa

Hay vào ngồi quán nhỏ

Gọi cố quận ngày qua

Ngó em mái tóc bồng

Ngó đời như con sông

                                      Ngang đường Lê Quang Định

Ngõ quanh co về xưa

Tội tình xin gội rửa

Trong mắt người đong đưa

Hay là mình đừng hẹn

Để riêng ta ngồi say

Ngó nhà em cuối phố

Trắng trong màn mưa bay

More...

CAFÉ MỘT MÌNH

By Trương Đình Tuấn


                                   Gọi tên tha thướt ngày hoa

Tâm can rúng động buốt tà dương ơi

Chiều nay phố vắng em rồi

 Ghế bàn lạnh một chỗ ngồi u mê

Mùa rơi nhỏ giọt café

Mưa ơi còn nhớ nẽo về mông mênh

Khi tay ngà ngọc khuấy lên

Thì trăm năm cũng dập duềnh bèo mây

Giọt nào đánh động chiều say

Giọt nào vụn vỡ chuỗi ngày thinh không

More...

TÌNH KHÚC MƯA

By Trương Đình Tuấn

 

Vẫn lạc loài cố hữu như là cái đặc ân trời cho sẵn có truyền kiếp anh ngồi yên trong tiệc vui.


Tiếng người dẫn chương trình cũng lạc lỏng  trong tiếng ầm ỉ dô dô huyên náo chúc tụng của tiệc cưới ông ta vừa giới thiệu tên của một người con gái lên sân khấu. Một tà áo dài màu vàng mỡ gà phất phới bay lên một mái tóc dài mềm mượt loáng thoáng dưới màu đèn xanh nhạt.


Hồng Hạ! Anh khẻ kêu lên tên một người tưởng như tên của một mùa nhớ và quên mùa xa và mùa gần


-Chiều mưa ngày nào sánh bước bên nhau. Tin yêu dạt dào mộng ước mai sau  cho ân tình đầu đầu mãi mãi dài lâu cho ân tình đầu đừng có thương đau.


Tình khúc chiều mưa tình khúc ngày nào anh đã đệm đàn guitar cho Hạ hát trong quán café Cao Nguyên cũng trong một chiều mưa núi đồi ẩn hiện sau màn mưa che kín.


Anh bị cuốn theo cơn mưa từ ngày cũ kéo về suốt bài ca Hạ hát


Chờ sẵn dưới sân khấu anh trao cho Hạ một cành hoa hồng Hạ đứng sửng im khi nhận ra người tặng hoa cho mình. -Lạy trời là anh đó hả?

-Là anh chứ chẳng nhẽ là em!

-Ôi anh biến đi đâu cả một năm nay

-Em vẫn thích mặc áo dài?

-Này đừng đánh trống lãng anh chưa trả lời em


Đôi mắt Hạ chùng xuống. Là anh đó sao? Tưởng anh là sợi khói tưởng anh là đám mây không còn gặp lại. Cả năm bặt vô âm tín không một tin nhắn để rồi vẫn giọng cười vô tư đó vẫn đôi mắt đắm say đó anh nhìn ngắm và nói cười với em như chưa hề cách nhau một ngày nào.


-Xin lỗi Hạ anh vẫn lông bông nên...

-Nên anh buông em ra để biến khỏi cuộc đời của em. Anh tưởng thế là can đảm là cao thượng?


Không nói tiếp được Hạ muốn khóc!


Anh nắm lấy tay Hạ- Đừng khóc! Em cho anh xin lỗi Hạ đi xe gì vậy? Anh đưa Hạ về nhé!


Hạ mở ví lấy chìa khóa và vé xe đưa cho anh. Cả hai bỏ tiệc vui dở chừng bước ra đường.


-Mình vào một quán café nào đó nhé Hạ!

-Không em thích anh chở em chạy lang thang ngoài đường.


Tay Hạ ôm choàng qua eo anh má Hạ tựa trên lưng anh cô cảm thấy bình yên giữa dòng người xe lũ lươt trên những đường phố Sài Gòn. Cảm giác này bỏ Hạ đi đã một năm một năm hồ nghi buồn bả một năm vùi vào công việc hắng ngày để cố quên cố quên. Mà làm sao quên được làm sao ghét được một người nửa đam mê nửa hờ hững nửa đàn ông và nửa con nít như "hắn"


Trời bỗng nhiên mưa lất phất hạt nhỏ có áo mưa thủ sẵn trong cốp xe nhưng Hạ không nói với anh dừng lại để lấy. Hạ muốn cả hai cùng ướt sủng dưới mưa tháng sáu.


Bên anh dưới mưa cho em quên đi hôm qua cho em quên đi ngày mai.


Anh đừng nói gì cả lời của anh sẽ lạc ngoài mưa.  


Bên anh dưới mưa đừng cho em nghĩ về những mất mát cơ hồ như chực chờ sẵn đâu đó. Hãy cho em một đôi tiếng đồng hồ áp tựa vào lưng anh ngắm thiên hạ dập dìu cuốn trôi trên đường để nghĩ là anh với em cũng đang cuốn trôi về một nơi nào đó.


Một nơi nào đó vĩnh viễn trời mưa tháng sáu  ở lại với em.


-Mình tấp vào lề đụt mưa nghe Hạ mưa đầu mùa em dễ bị cảm đó!

-Không mưa nhỏ mà em còn cầu trời cho mưa lớn

-Này đừng có điên...

-Em điên cả năm nay rồi!

                                      o0o


Chỗ anh đang ở trọ nằm sâu trong một đường hẽm vất vả lắm Hạ mới tìm được căn nhà nhỏ có khoảng sân hẹp vừa đủ cho tàng cây Ngọc Lan phủ kín. Hôm qua anh đã đưa chìa khóa nhà cho Hạ và cô đã trêu anh:- Vậy là anh hết trốn em rồi phải không!


Phòng nhỏ bề bộn đồ đạc việc thu dọn lại trước tiên của Hạ là sắp xếp lại giá sách cho ngay ngắn trên bàn để computeur. Và cô ngồi xuống ghế nhìn chăm chú tập thơ có tựa đề là Hồng Hạ tập thơ của anh mới xuất bản. Hình bìa vẽ một cô gái mặc áo dài vàng đi dưới đường hoa ngập xác phượng đỏ.


Nắng chiều len từ táng cây xanh nhảy múa ngoài ô cửa sổ.


Nắng chiều len vào làm rộn nhập địp của trái tim em rồi đó Ngốc ơi anh  đã quá ác khi thu mình vào một ốc đảo riêng để mặc cho em cuồng quay với bao nỗi nghi ngờ. Anh quá tự trọng mình để lặng lẽ bỏ đi mặc xác em ôm nỗi kiêu hãnh cần có của một người con gái. Mà trong sâu thẳm góc hồn của mình em vẫn luôn tin yêu khi đọc lại trong đôi mắt của anh vẫn tha thiết mùa hè cháy đỏ vẫn cơn mưa đầu mùa vẫn đánh thức em dậy mỗi sớm vui mỗi chiều buồn.


Hạ úp mặt xuống bàn nước mắt của em trào ra rồi đó nước mắt của em sẽ nhòe hết thơ của anh sẽ loang kín hết đời của anh.


Có tiếng xe của anh về rồi tắt ngoài sân. Anh bước vào với tiếng cười như reo.


Hạ quay lại nắm lấy tay anh cô nhìn đăm đăm vào đôi mắt của anh.


-Gì thế em?

-Anh hôn em đi!


Đọc được thoáng ngần ngừ của anh Hạ choàng tay vít cỗ anh xuống như vít lấy mùa hạ của mình ngỡ đã xa vời vợi.


Họ hôn nhau dằng dai như cơn mưa đầu họ mới quen nhau. Cơn mưa tháng sáu.



*Chữ nghiêng: nhạc Nguyễn Ánh 9     

 

More...

CHIỀU SAY

By Trương Đình Tuấn

 





Hỏi rằng sông chảy về đâu

Phượng thưa sông chảy vào màu mắt thôi

Bao giờ qua nhịp lả lơi

Về la đà dưới nụ cười dung nhan

Hỏi rằng sao buốt cung đàn

Chiều thưa thôi đã úa vàng ngày xanh

Nẽo về non biếc vắng tanh

Em như huyền sử thập thành mây bay

Hỏi rằng sao vẫn cứ say

Bóng chim xa tít cắp ngày thiên thu

Thưa ngày xưa dẫu xa mù

Lệ người đã giọt thiên thư mấy dòng

More...

BÀI THƠ ĐẦU TAY

By Trương Đình Tuấn

 

(Truyện ngắn dự thi Tuổi Thanh Xuân đã đăng trên tập san Áo Trắng ngày 15-5 2010)

Thúy Phương cùng học chung trường với tôi hồi tiểu học hai đứa hai lớp sát vách với nhau. Không quen nhưng biết vì nhà hai đứa cùng chung một đường đi đi về về. Hình ảnh thơ ấu của em còn sót đọng trong tôi chỉ có thế một cô bé chuyên mặc áo đầm trắng tóc cột dây thun túm cái đuôi gà lủng la lủng lẳng theo nhịp chân sáo đến trường.

Hết cấp tiểu học em đậu vào lớp sáu trường Nữ Trung Học tôi đậu vào lớp sáu trường Trần Quốc Tuấn. Đi học chung đường với nhau tôi vẫn dễ nhìn ra cái túm tóc cột đuôi gà ấy của em lẫn trong đám nữ sinh của ngôi trường con gái nỗi tiếng nhất tỉnh vì đã gom tụ hết anh thư nữ sĩ..


Mấy năm học đệ nhất cấp qua nhanh. Bỗng một ngày nọ em đến trường với chiếc áo dài trắng trông ngồ ngộ. A người ta đã mang bảng tên thêu màu tím của đệ nhị cấp rồi người ta đã lớn rồi. Tóc thề lưng lửng bờ vai và cặp mắt như đong đưa trộn lẫn màu mưa nắng. Buổi sáng ấy con đường từ ga Ông Bố dẫn đến trường em và trường tôi như khác lạ hơn mấy bữa. Hai hàng cây vẫn xanh trong sắc lá như mới thêm màu mơn mởn non tơ. Tự nhiên mà tôi để ý màu sương mù lẫn trên ngọn cây. Tự nhiên mà tôi vừa đạp xe vừa huýt sáo. Và trời ạ ai mà tin được trưa ấy về nhà tôi hì hục đẻo gọt ra được bài thơ đầu tay:

                                      Anh đứng lại trước sân trường của bé

                                      Hàng huỳnh anh nở vàng ngát trong sân   

                                      Nếu bé cười anh sẽ thấy thương thêm

                                       Màu nắng mới giao mùa trên khóm lá

                                       Bé có biết chiều nay chim không hót

                                       Buổi tan trường mắt biếc có bâng khuâng 

                                       Đường ta đi phượng bắt đầu nở đỏ

                                       Mai xa rồi ai biết có buồn không

                                       Những sáng vui như những chiều buồn

                                       Tình vẫn khép e dè như giấy vở... 

Suốt ngày hôm đó tôi lâng lâng mãi vì bài thơ này.  Cao hứng tôi đọc cho thằng bạn thân nhất là Nguyễn Dũng nghe hắn chỏng tai lên rồi mù mờ hỏi: Thơ Xuân Diệu hả? Chao ôi tôi lại tưởng như mình có thể bay lên mây được...Không thể cho bạn biết bài thơ trên do tôi làm vì hắn mà biết tôi là tác giả sẽ chun mũi lên mà chê thậm thà thậm thượt. Và càng im lặng hơn nữa vì sợ hắn biết sẽ gặng hỏi con bé trong thơ là con bé nào...Tôi bước ra trước lan can căn gác của nhà hắn ngó nắng chiều nhảy múa dưới con hẽm nhỏ. Không như mọi bữa trong màu nắng như âm ỉ chực rộn lên bao lời vui khó tả..


Bài thơ ấy tôi đặt tên là Mắt biếc vì em có đôi mắt buồn và đẹp ẩn nỗi vui bất ngờ sẵn sàng biếc lên. Đôi mắt ấy không còn ngây thơ như ngày nào mà đã gom gần hết mấy mùa nắng hạ mưa đông để đọng thành hai hồ thu lặng lẻ.

Bài thơ ấy tôi đã để quên trên bàn học của Dũng vì không có thừa đủ dũng khí để trao cho em. Coi như là cảm xúc bất chợt đến từ cơn gió lạ mùa thu tựu trường thoang thoảng mùi giấy mới yêu thương bữa tôi vừa mới chớm biết ngẩn ngơ trước tà áo tinh khôi của cô bạn nhỏ.  Vừa biết thương màu khuynh diệp xanh lá sân trường. Vừa biết nao nao khi những cơn mưa rào chợt đến rồi chợt đi.

 Song Mai em kế tôi nó học thua tôi một lớp một hôm vừa đi học về đã theo tôi gạ chuyện:

 -Anh có biết chị Thúy Phương không?

Tôi ậm ừ giả vờ như không:

  -Phương phường gì ai hơi đâu mà để ý!

 -Ôi anh hai ngố ơi! Thúy Phương hoa khôi trường của em đám con trai các anh ai mà không biết tiếng.

Chỉ có nó ngố mới hỏi câu này thôi tôi cười thầm và hỏi tới:

 -Mà sao đã chứ?

 -Chị ấy vừa học giỏi vừa hát hay nè. Em vào ban văn nghệ của trường mới quen được với chỉ.

 -Rồi sao nữa?

 -Tụi em đang tập điệu vũ cho bài hát Trống cơm em giả trai để đưa chị ấy về dinh...

Tôi cười phá lên:

 -Cái nước da đen của mi thì thầy cô chọn giả trai là đúng rồi hợp với vai nông dân lắm.

Con nhỏ ứ ứ trong miệng rồi nhào tới đấm lưng tôi thùm thụp.


Đêm hội diễn văn nghệ của các trường trong tỉnh được tổ chức trong trường của tôi. Tôi đến sớm đứng trước cổng để đợi em gái mình có mặt trong tiết mục múa bài Trống Cơm. Chiếc xe Renaul chở ban văn nghệ của trường Nữ vừa xịch đổ thì Song Mai đã nhảy xuống cười tươi giới thiệu từng bạn với tôi. Tôi cũng cười tươi chào đón lại nhưng đứng trước Thúy Phương thì tôi bị luống cuống. Song Mai ghé tai tôi nói nhỏ:- Con trai gì mà dở òm rồi nó quay qua Phương mà mắt thì nháy tôi - Anh xách giùm cho chị Phương cái nón ba tầm chút coi! Tôi lật đật đỡ cái nón to đùng trên tay em và nghe nhịp tim đập thình thịch từ tiếng lí nhí cám ơn.


Ngoài tiết mục múa ra em còn đơn ca bài Thương Ca Mùa Hạ: "Hè về rồi đây tâm hồn xuyến xao. Nhắc đến biệt ly thương cảm nỗi sầu. Tiếng ve nức nở chan chứa sân trường còn lại hai đứa ầm tay nhau nói gì cũng buồn"  


Từng nốt nhạc bổng trầm lời ca buồn cắt ruột.  Em chọn hát ngay trong buổi chia tay cuối cùng của năm trung học. Bước lui sau cánh gà đôi mắt của em đỏ hoe. Tôi đứng sẵn ở đó để được nhìn em cho rõ. Mùa hạ cuối cùng rồi chúng tôi mai đây mỗi người mỗi ngã. Tôi không còn rụt rè ngô nghê như thường ngày nữa bước lại gần tôi bạo dạn nắm lấy tay em. Em bất ngờ gục đầu trên vai tôi khóc nức nở. Cả hậu trường mọi người đều đổ xô nhìn hai đứa kể cả em gái tôi cũng tròn xòe đôi mắt...

Không ai biết em chỉ mượn tạm bờ vai của tôi dể biểu lộ cảm xúc nhất thời chỉ vì bài hát vì không khí chia tay của một đêm văn nghệ cuối của tuổi học trò.

                                                                           o0o

Mấy năm sau tôi cùng em gái từ Sài Gòn về lại Quảng Ngãi để dự buổi họp mặt cựu học sinh trường Nữ trung học. Tôi muốn về lại miền đất dấu yêu đã nuôi dưỡng tôi lớn lên để được ngắm nhìn loanh quanh thị xã nhỏ bé êm đềm ngày xưa và nhất là muốn được đi lại con đường Phan Bội Châu hai hàng phượng già tỏa cành xuống che mát một thời trẻ dại. Những chùm hoa đỏ màu ly biệt kia sẽ thầm thì nhắc tôi về tháng ngày mù tăm ký ức. Nơi đó có nhiều khi tôi đứng lại nhìn vào cổng trường em như một tên thường dân lén nhìn vào cấm cung nhốt đám học trò mỹ nữ.


Thúy Phương đã có chồng chồng của em không ai xa lạ mà chính là Nguyễn Dũng bạn của tôi.Tôi và Dũng Song Mai và em ôm chầm nhau sau bao ngày xa cách. Dũng vẫn hoạt bát khôn ngoan già dặn. Em vẫn đẹp và ngầm nghịch tinh như ngày nào.

Sau những nghi thức của buổi họp mặt là phần ban tổ chức tặng cho khách mời mỗi người mỗi quyển kỷ yếu của nhà trường. Tôi ngồi lơ đãng nhìn từ đại sảnh của khách sạn ra ngoài sông Trà đang im chảy một dòng xanh hoài niệm. Em cầm quyển kỷ yếu đến bên tôi khoe một trang thơ đã lật sẵn:

  -Anh Vũ ơi! Anh xem bài thơ của anh Dũng nè bài thơ này ảnh làm hồi mới theo tán tỉnh Thúy Phương và cũng nhờ nó mà Phương mới bị xiêu đổ đó.


Tôi ngạc nhiên nghĩ bụng thằng Dũng hồi đó đâu có thơ thẩn gì đâu! Đọc bài thơ có tựa đề là Mắt biếc. tôi không thể tin nỗi bài thơ đầu tiên tôi làm cho Thúy Phương nhưng vì nhút nhát tôi đã không dám đem tặng cho em ngày ấy bây giờ lại được ký tên tác giả là Nguyễn Dũng!


Vô tình không để ý đến sự ngạc nhiên của tôi. Thúy Phương vẫn rạng rỡ nét mặt:

-Em lưu giữ bài thơ này như một kỷ niệm đẹp của"cái buổi ban đầu lưu luyến" Nay đem ra gửi đăng vào kỷ yếu của trường để nhớ lại một thời...

 Thoáng ngạc nhiên đã qua đi tôi trở lại bình thường gật đầu với em:

 -Đúng vậy đó Thúy Phương. Bài thơ đầu tay của...một thời

Một thời ừ một thời của tôi đó đến bây giờ em vẫn chưa hay tiếng cười hồn nhiên em đã khuấy động từng con đường hoa niên xa cũ. Những sáng mai áo trắng học trò trắng đầy đường đến lớp sương trắng bàng bạc trên ngọn cây. Những chiều ngồi trong lớp học cour Pháp văn ngó ra ngã ba Bồ Đề mưa bay bay mờ hai hàng khuynh diệp. Mơ hồ tiếng guốc em đi về gõ trên lối mòn Chấn Ký mênh mang...


Song Mai đã nhiều lần trách tôi quá khờ khạo không dám ngõ lời để vuột mất đi mối tình thơ. Tôi lại không tự trách mình nếu là tình thơ thì sự không chiếm hữu được sẽ càng tăng thêm... thơ hơn. Quảng Ngãi và em đã cho tôi bấy nhiêu cũng đủ có kỷ niệm để nhớ về. Sợ là mình không còn gì để nhớ sợ nhất là trong tâm tưởng ngày càng khô hạn mà thời gian cứ vô tình như thể bóng mây trôi.


Mà tôi nào có bị mất đâu vẫn được đấy chứ! Thành phố tuổi thơ có dòng sông uốn khúc trôi hoài màu tà dương Thiên Ấn vào ký ức...Trong  tôi vẫn còn Thúy Phương từ hồi còn là cô bé tiểu học ngày ngày nhảy chân sáo đi đến trường. Cho đến ngày trở thành thiếu nữ ngượng ngùng diện cho mình tà áo dài trắng bay trong nắng là lụa reo vui. Vẫn còn Nguyễn Dũng Phan Thẩm từ hồi còn bắn bi đánh đáo cho đến ngày mới lớn   ngoài giờ học rủ nhau về vùng quê rong chơi với lúa ruộng mía đồng thân thương bát ngát.

Dũng cầm ly bia lại mời tôi: -Nào ta cạn ly mừng tình quê tình bạn của chúng mình mãi mãi bền lâu. Tôi đứng dậy hai tay choàng qua hai  vai hai bạn:- Nào nào mừng ngày hội ngộ mừng hạnh phúc hai bạn. Bữa nay chúng ta phải say nhé!

Thúy Phương và Song Mai cùng chụm ly lại. Tiếng cười chúng tôi hòa chung với tiếng cười của bè bạn cựu học sinh khác. Như âm vang ngày vui trẻ dại của thuở thanh tân tự đâu đó vọng về. Như chưa hề cách xa ngoài kia vẫn trời xanh mây trắng!

                      

  

                                                                                   TĐT

                                          

 

  

  

More...

MẤY GIỌT

By Trương Đình Tuấn

 

Sơ sơ cũng đủ ngấm rồi

Một hai ly chạm phải trời mưa bay

Mưa bóng mây qua kẻ tay

Buồn chi mà cụng mắt mày phù du

Ta nhìn nhau những sa mù

E tàn vui sẽ là phù vân thôi

Bấy nhiêu thôi cũng đủ rồi

Mai về non nhớ chổ ngồi mưa bay


Này đây đó nỗi riêng tây


Tình vừa mấy giọt thấm ngày trần gian



( viết mấy dòng sau ngày hội ngộ bạn bè nơi nhà của nhà thơ Nguyễn Thế Kỷ nằm trên đường Dương Quảng Hàm quận Gò Vấp ngày 2-5-2010 nhân bữa anh Lương thế Phiệt nán lại chuyến xuôi Nam  một đôi ngày để "chộ" cho rõ mặt bạn bè)

More...

HỒNG VÂN DÃ TRÀNG HẠNH DUYÊN LÊN PHỐ NÚI ĐỒNG XOÀI

By Trương Đình Tuấn



Hồng Vân Dã Tràng Hạnh Duyên Sữa ĐX


Ai cũng cười chỉ có DT bị đường xa choáng say xe nên cười chưa nổ


Hồng Vân ngâm thơ Trương Đình Tuấn


Hạnh Duyên ca chẳng kém ca sĩ


Nghệ sĩ diễn ngâm Hồng Vân cũng ca hay như ngâm thơ


Dã Tràng có giọng cao vút  bài nào cũng giành 100 điểm





Chia tay hẹn ngày gặp lại. 
(hình còn nhiều nhưng bị quá tải đành chấm hết ngang đây) 

Trưa ngày 25-4-2010 tam cô nương lần đầu tiên đặt chân đến Đồng Xoài. Cũng là lần đầu tiên anh em VNweblogs SG- BP hội ngộ với nhau. Tiếp đón ba cô vẫn chỉ có Sữa ĐX và TĐT vì bloggers ở tại ĐX hiện tại chỉ có 2 ngoe đó. Một không gian chật hẹp ở nhà riêng của TĐT nhưng cũng đã tràn ắp tình bè bạn từ lâu chỉ biết nhau trên mạng. 18h chiều phái đoàn nữ bloggers Sài Gòn mới từ giã gia đình của Tuấn và Sữa để về lại thành phố. Cám ơn tam cô nương đã không ngại nơi đây là chốn đèo heo hút gió để có một chuyến viếng thăm và để lại nhiều ấn tượng khó quên!  

More...

MAI VỀ XỨ QUẢNG

By Trương Đình Tuấn

 



Mai về thăm quê cũ

 Còn gửi nhắn gì không

Nợ nhau ngày thơ dại

Cánh chuồn xưa ngủ im

Xanh bờ tre tóc rũ

 Tam Thương nhớ nắng chiều

 Tan trường mưa dẫn lối

 Lấm bước chân bờ đê

Mai về thăm ngày cũ

Bồi hồi soi bóng quê

Sang sông ai quảy gánh 

Đánh rơi mảnh trăng thề

Mai về quê xứ Quảng

 Còn gửi nhắn gì không?

More...

SỚM MAI

By Trương Đình Tuấn

 

xanh trời vạt áo mới tinh

riêng màu xuân để cười tình với ai

cho anh mượn bữa sớm mai

dành khi chiều xuống nắng phai một miền

bâng quơ má lúm đồng tiền

cho anh mượn góp ưu phiền mai đây

lỡ hồn thương vết xát xây

tình thơ trả nợ trậm trầy mấy câu

xanh trời một nhánh sầu đâu

run cành hoa muộn nở chầu sớm mai.

More...

DUNG NGHI

By Trương Đình Tuấn



 



Tôi ngồi đối diện ly bia
thấy ngày xưa cũ chầu rìa bên em
thôi đi mê khúc êm đềm
gọi mưa tháng sáu gọi mềm tháng năm

Nợ đâu xiêm áo đêm rằm
hương khoảnh khắc gội trăm năm nhiệm mầu
dung nghi ảo ảnh ngàn sau
niềm vui đó với nỗi đau. Chỉ là...

Đường mê bão nổi hôm qua
miếng môi mở lượng hải hà tinh ranh
câu thơ yêu nữ hiện hình
mở ra rạng rỡ trang tình tinh khôi 



More...

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'5756','hg995fguh5fj9q5s81elgfhfp1','0','Guest','0','54.80.140.29','2018-08-17 00:35:32','/news/page-2.html')