CÁNH ĐỒNG XA
Ruộng nhà Tí ở đường số 6 có hai thửa, một thửa nằm bên thân tay trái đường lên núi Voi, còn thửa kia nằm bên thân tay phải sát chân núi ba mẹ thường gọi là "ruộng mới". Vì là đất mới khai hoang nên xung quanh ruộng nào cỏ le, nào cây dầu non đua nhau chen chúc mọc. Đây là nơi tha hồ cho Tí rong chơi mỗi lần dắt bò cho ba cày bừa.
Mưa đầu mùa xuống đã thấm đất, Sau khi gieo tỉa bắp, đậu, khoai mì xong là ba vác cuốc lên ruộng dắt theo Tí và hai mẹ con bò cái. Lần đầu tiên theo ba lên ruộng, ngang cầu bắc tạm qua suối là cái ống cống sắt cong vòng, Tí không dám đi lên cầu. Nó một tay cầm roi còn một tay bám xuống mấy gờ trơn lu của mặt cống mà bò từ từ. Ba đi trước biểu đứng dậy ba dắt qua mà nó sợ sệt lắc đầu- Eo ơi cái suối chi mà rộng và sâu hút thế kia...Phần thì sợ, phần thì chắc để chứng tỏ với cu Bi, cu Tùng bạn chăn bò là mình dư sức qua cầu, con bé cứ lồm cồm bò trên cái cầu bập bềnh từ đầu này sang đầu kia. Hai mẹ con bò cái thì khôn lắm, không dám đi trên cầu mà đi vòng xuống dưới suối. Gặp bữa mưa nhiều nước suối dâng cao chảy xiết chúng nó bơi qua ngon ơ.
Bò mẹ có bộ lông vàng óng mướt luôn sạch bóng. Nhà không có bò đực nên bò mẹ đảm trách việc cày bừa, chỉ một mình thôi bò mẹ kéo cày đi băng băng. Mấy lúc này là lúc Tí rảnh rỗi mắt để lùng nào dế nào cào cào dọc theo bờ ruộng. Ở ruộng mới thấy núi Voi to thật, cái dáng nằm chình ình của núi năm này qua tháng nọ bao giờ cũng gợi tò mò trong nó. Trên đó thế nào mà không có mấy ông Tiên bà Tiên như chuyện cổ tích mẹ thường kể, rồi nào là hang động kỳ dị như trong mấy trang truyện nó thường đọc lóm tủ sách của ba. Trên đó thế nào mà không có cảnh non bồng nước nhược như trong phim Tây Du ký trong cái ti vi chiếu phim màu của bác Ánh bạn của ba, lần đầu mang từ Sài Gòn về chiếu bán vé trong sân trường, người ta chen lấn nhau đi coi còn đông hơn bữa có phim màn ảnh rộng của đoàn chiếu phim lưu động huyện về.
Nó thường chiêm ngưỡng ngọn núi rồi vẽ vời bao chuyện trên trời dưới đất như thế. Cảnh núi non đồng ruộng dìu dịu mỗi khi chiều xuống, khói đốt đồng mơ màng như không muốn tan trên sườn núi xanh thẳm. Mùi thơm đất mưa đầu mùa, mùi cỏ khô hăng hăng. Tiếng bò nghé gọi bầy. Ấy là lúc mọi người trên đồng thu vén cuốc cày để về nhà.
Có nhiều lần bò mẹ dở chứng tuôn chạy theo bò người ta, con nghé con cũng cong đuôi chạy theo mẹ. Tí hơ hải chạy theo không kịp, sợ mất bò nó cầm roi cúi gập người mà khóc thét lên. Đó chỉ là buổi ban đầu thôi, những lần sau nó không còn sợ nữa vì mẹ con bò cái có bỏ chạy trước xa đến đâu cũng tìm được đường về nhà. Mỗi lần như thế nó dơ roi nhịp hăm mẹ con bò trước cổng chuồng:
-Nè nè lần sau không được thế nữa nhé, phải chờ tao về một lượt nhé!
Bò mẹ lừ lừ mắt nhìn ra, nghé con dúi mõm vào tay Tí như xin lỗi...
Trưa nọ đi học về Tí thấy chuồng bò trống trơn, chạy vào nhà hỏi mẹ thì mẹ nói đã bán cho ông Hùng Tranh. Ông ấy hứa sẽ mua về nuôi, nên mẹ mới đồng ý bán với tâm trạng hơi bất an, nhưng vì thương các con đi chăn bò cực khổ sợ ảnh hưởng việc học, nên đành bán thôi, chứ lòng cũng buồn lắm..
Nó chạy vội ra lại chuồng , ngẩn ngơ đứng nhìn máng ăn của bò, mắt buồn rười rượi, một lúc lâu thì thờ thẩn bước ra khỏi chuồng bò, đưa tay quyệt nước mắt , mẹ thấy thương quá dỗ dành: -Thôi nín đi để mẹ chở con xuống nhà ông Hùng thăm mẹ con bò nghe!
..... Con bò cái bị cột vào dưới cây xoài trước sân nhà người ta lạ hoắc. Tí tụt nhanh xuống xe chạy đến vuốt ve bò mẹ, còn bò con thì đã bị ra thịt để trong cái nong. Hai mẹ con bất động đứng nhìn cái nong mà xót xa...trong lòng mẹ dấy lên nỗi hối hận và tức giận ông buôn bò đã lừa mình, ông hứa chắc chắn là đem về nuôi mà? Thật nhẫn tâm quá...
Đôi mắt bò mẹ thường ngày cứ lừ lừ làm như ta đây đã già lắm không thèm chơi với con nít bỗng nhiên hiền và buồn thắt ruột! Bò cái chớp chớp mắt và dòng nước mắt chảy ra chạy dài xuống hõm má nhăn nheo của nó. Nước mắt bò mẹ chảy bao nhiêu thì nước mắt của hai mẹ con cũng chảy bấy nhiêu. Thương quá bò ơi....
Có những đêm đang ngủ ngon Tí ngồi dậy khóc hu hu, làm mẹ không biết chuyện gì, hoảng hốt hỏi- Sao con khóc? Nó thút thít nói nhớ bò con. Làm ba me cũng thao thức không ngủ được .
Mỗi lần ra đứng nhìn cái chuồng trống không, Tí nghe có tiếng um bò của con bò mẹ ngân lên trên cánh đồng xa.




Lâu rồi lại được đọc văn của anh Tuấn. Bài văn dễ thương, miêu tả cảnh sinh động, diễn tả tâm lý trẻ con rất là duyên. Em cũng từng có cảm giác như nhân vật Tí. Ấy là cái hồi ông nội bán đi con trâu nổi cho một người trong làng. Sau đó mỗi lần ra gốc khế, chợt nhớ cái dây nuộc trâu chơ vơ mà chạnh buồn. Chừ đọc bài này của anh, thấy gời gợi một nỗi niềm. Lâu rồi không mần thơ, nhưng em nhớ mấy câu thơ cũ về chuyện chăn bò, tặng anh nhé!
Nhà hai đứa ở một làng
Ngày xưa thường ra đồng cỏ
Nhà em có con bò nhỏ
Hai đứa cùng nhau chăn chung.
Thơ em hồi nhỏ đó anh! hihi
By hkzanh on 02/04,2010, at 06:23
Chào Trương Đình Tuấn thân mến
Một câu chuyện đầy ắp kỷ niệm tuổi thơ , giàu tính nhân văn.Chúc mừng bạn.
By Vuhoang19979 on 02/04,2010, at 06:57
mỘT CÂU CHUYỆN THẤ CHẤT NHÂN VĂN ! CHÚC MỪNG
By Đức Tiên on 02/04,2010, at 08:54
@HCD!
làm thơ hoài cũng ngán D ơi, lâu lâu viết lan man lại cho hắn khỏi...chai ngòi!
By truonghuynh on 02/04,2010, at 10:19
@Anh Vũ Hoàng!
Cuối năm lan man nhớ về chuyện mười mấy năm trước đó anh!
Chúc anh vui!
By truonghuynh on 02/04,2010, at 10:21
@Anh Đức Tiên!
Cám ơn anh vào chịu khó đọc!
Chúc anh đón Tết vui!
By truonghuynh on 02/04,2010, at 10:23
Nghe thấy có thanh âm ấm áp từ trong lòng đất, từ giấc mơ của đốm mắt trẻ thơ... và những cơn mưa dài mưng qua miền ảo ảnh...
Có lẽ tại bây giờ là mùa xuân chăng?
By Nguyên Nguyên on 02/04,2010, at 12:43
@NGUYENNGUYEN!
Nghe thấy có thanh âm ấm áp từ trong lòng đất, từ giấc mơ của đốm mắt trẻ thơ... và những cơn mưa dài mưng qua miền ảo ảnh...
------
nghe thấy cái còm trên của em như mấy câu thơ...
By truongtuan on 02/04,2010, at 13:45
Trươnghuynh à,
Huynh tả tâm lý trẻ con hay quá. Hồi nhỏ đi sơ tán xa HN, lên miền rừng, sáng sáng em cũng từng ngắm núi và tưởng tượng ra bao bồng lai tiên cảnh mà say sưa...hi hi.
Câu chuyện mẹ con Bò thương quá.
Cái kết để lại thật nhiều nghĩ suy...
Mỗi lần ra đứng nhìn cái chuồng trống không, Tí nghe có tiếng um bò của con bò mẹ ngân lên trên cánh đồng xa.
By Hạnh Duyên on 02/04,2010, at 15:09
@hanhduyen!
hihi, rứa thì anh tập viết cho thiếu nhi đọc được rùi...
By truonghuynh on 02/04,2010, at 15:43
Hôm nay anh có câu chuyện đọc thú vị quá . Mổ xẻ tâm lý nhân vật rất tài tình. Tình cảm trẻ thơ bao giờ cũng trong sáng, hồn nhiên và giàu lòng yêu thương anh nhỉ.

Tặng anh nè.
By hangthuy on 02/04,2010, at 19:41
@hangthuy!
hay vậy! ở đâu dưới biển trồi lên vậy. Ngư nữ hả?
By truongtuan on 02/04,2010, at 19:59
TRuyện đọc cảm động ghê Cuộc đời vốn là vậy làm thân súc sanh phải gánh chịu nỗi đau này Có lẽ truyện là hư cấu nhưng có lẽ đang diễn ra thường hằng ở nông thôn
Lâu lắm mới ghé Còn post nhạc nữa ko Mình nhớ blog này ở bài thơ về các bạn blog Vui và hay
By thyduong on 02/04,2010, at 20:11
@thyduong!
Mình nhớ blog này ở bài thơ về các bạn blog Vui và hay
------
hihi giáp một năm rồi mà võ sĩ còn nhớ rứa là thuộc hạng...nhớ dai rùi đấy!
Cám ơn và chúc TĐ vui và sáng tác nhạc hay!
By truonghuynh on 02/04,2010, at 20:20
Ma nữ thì hoảng, yêu nữ thì khổ. Thế anh có thích ngư nữ không hihi
By hangthuy on 02/04,2010, at 20:34
Trời! Giờ thì HVV mới biết anh có khả năng viết truyện nữa đó...Bái phục luôn!
Anh chị chuẩn bị tết xong chưa?
By HVV on 02/05,2010, at 07:26
@hangthuy!
Anh mô có biết bơi...
hichic!
By truongtuan on 02/05,2010, at 07:39
@HVV!
Viết mấy truyện như thế này là anh có khả năng từ hồi...tiểu học! hihi
cám ơn em, chuẩn bị Tết thì một mình chị lo liệu hết, anh thì chỉ biết...ngồi máy thôi!
By truongtuan on 02/05,2010, at 07:42
truyện này đâu có hư cấu đâu mà...
By Tý cún on 02/06,2010, at 00:09
Tí ơi... Đúng rồi! truyện này có thật trăm phần trăm đó chứ, nhân vật Ba, nhân vật Mẹ , nhân vật Tí đúng y chang luôn, đâu có thêm thắt gì đâu, nhưng mấy cô chú cứ tường hư cấu nên Ba cũng làm lơ, ai muốn hiểu sao cũng được.
By truonghuynh on 02/06,2010, at 00:29